Sunday, April 20, 2008

Little Saigon Bát Quái Trận Đồ: Bắn hết viên đạn cuối cùng, tiến thối lưỡng nan

Tác Giả: Ô Quan Hạ

Chiến tranh lan rộng

Biểu tình bằng cách mang cờ xí, bàn thờ, nhang khói, loa phóng thanh, dụng cụ phát hình, ghế bố, xe sơn biểu ngữ, là một thủ thuật của phe Ngô Kỷ nhằm tạo sự khó chịu đối với tờ Người Việt. Đồng thời, nó cũng có tác dụng làm cho những thân chủ, cộng tác viên của tờ Người Việt ngần ngại lui tới.


Tờ Người Việt, lúc đầu khi vụ biểu tình mới xảy ra, cho rằng vấn đề là không quan trọng, nên dùng biện pháp “cứng”. Sau thấy không xong, sử dụng chiêu “mềm” xin lỗi trong vụ Nhân Quang. Nhưng cũng không xong, rồi đi tới một chiêu mà tờ Người Việt chưa sử dụng bao giờ: kiện phe biểu tình.

Sự kiện báo chí kiện biểu tình này thu hút sự chú ý của báo giới Mỹ. Tưởng rằng đây là một cơ hội để tờ Người Việt có thể tranh thủ dư luận dòng chính, thế nhưng, khi phóng viên Mỹ bắt đầu truy hỏi, tờ Người Việt bắt đầu lúng túng. Những bài báo của OC Register, Los Angeles Times, USA Today, và Associated Press, càng mở ra nhiều dấu hỏi cho độc giả Mỹ hơn là mang lại câu trả lời.

Một trong những dấu hỏi đó là nếu nhóm biểu tình không đúng đắn những đòi hỏi của mình, thế tại sao tờ Người Việt lại đi đến một quyết định nhận lỗi là sa thải cả chủ bút lẫn tổng thư ký. Và nếu tờ Người Việt cho rằng đó là một sai lầm trầm trọng, thế tại sao không giải thích một cách cặn kẽ, sai lầm đó trầm trọng như thế nào? Quyết định sa thải làm cho độc giả Mỹ càng thêm khó hiểu về sinh hoạt của cộng đồng và báo chí Việt Nam.

Dấu hỏi thứ hai, Chủ bút Đỗ Bảo Anh đã đưa ra một cáo buộc nghiêm trọng rằng Cộng sản đã đứng đằng sau tài trợ cho nỗ lực biểu tình tờ Người Việt. Nhưng cô ta lại không đưa ra một bằng chứng nào. Đây là một điều khó chấp nhận đối với độc giả Mỹ, khi một phóng viên, và nặng hơn nữa là một chủ bút, đưa ra một cáo buộc mà không kèm theo bằng chứng.

Sự từ chối trả lời phóng viên AP sau đó của chủ bút Đỗ Bảo Anh lại càng làm cho độc giả Mỹ càng thêm thắc mắc. Tờ Người Việt án binh bất động, chờ đợi kết quả của cuộc ra tòa đầu tiên vào ngày thứ Ba, 8 tháng 4 năm 2008. Trong khi đó, có nhiều dấu hiệu cảnh sát thành phố Westminster bắt đầu có biện pháp mạnh với phe biểu tình.

Đoàn Trọng, phát ngôn nhân của phe biểu tình, bị cảnh sát tới nhà gõ cửa, bắt đi, vì lý do liên quan tới một vụ xô xát xảy ra ở địa điểm biểu tình. Ngô Kỷ bị 5 xe cảnh sát đi lùng một ngày trước khi ra tòa mà vẫn chưa thấy xuất hiện. Phiên tòa được mọi người chờ đợi rồi cuối cùng cũng xảy ra. Chánh án Derek W. Hunt cấm phe biểu tình hăm dọa nhân viên hay khách hàng của tờ Người Việt, và cấm phá phách, xâm phạm vào tài sản của tờ Người Việt. Tuy nhiên, ông chánh án cũng khẳng định quyền tự do ngôn luận được hiến pháp bảo vệ của những người biểu tình. Hai bên ra về nhưng chưa biết sẽ nên khai thác kết quả của phiên tòa này như thế nào.

Viên đạn cuối cùng

Tờ Người Việt có vẻ như thắng thế trong phiên tòa này. Rất may, bởi vì nếu tờ Người Việt bị thua trong vụ kiện này, tình trạng sẽ còn tồi tệ hơn nữa. Có nghĩa là tờ Người Việt đã sử dụng đến viên đạn cuối cùng mà vẫn chưa giải vây được. Nhưng thực ra, tuyên bố của phiên tòa chưa nói lên điều gì quan trọng. Phe biểu tình vẫn được quyền biểu tình. Và tình trạng khó xử của tờ Người Việt vẫn tiếp tục chưa được giải quyết, lại phải chờ đợi cho đến ngày của phiên tòa sắp tới, một thời gian khá lâu trong tương lai.

Càng để lâu, phe biểu tình càng củng cố, và nảy sinh ra nhiều biến động mới, từ vụ “chậu rửa chân” lan sang “bức hình”, rồi từ vụ “hơn 100 hội đoàn họp báo” đến việc thành lập “lực lượng nhân dân” để đối phó với tờ Người Việt. Phe biểu tình lợi dụng cơ hội này để gây quỹ pháp lý, mở ra nhiều mặt trận mới, và càng lúc càng trở nên nguy hiểm cho tờ Người Việt, nhất là khi đánh vào uy tín, đời tư cá nhân của các vị lãnh đạo của tờ Người Việt, như các ông Phan Huy Đạt, Đỗ Quý Toàn.

Ông Phan Huy Đạt, từ trước đến giờ, là một người giỏi đứng sau hậu trường để lo liệu hơn là người đứng mũi chịu sào. Trong những phản ứng đối phó gần đây, cho thấy sự yếu kém của ông trong vai trò lãnh đạo, ngày càng đưa tờ Người Việt vào tư thế bị bao vây không lối thoát.

Thứ nhất, lẽ ra ông không nên sa thải cựu Chủ bút Vũ Ánh và Tổng thư ký Vũ Quý Hạo Nhiên một cách quá vội vã như vậy, khi chưa xác định được cách đối phó với tình huống. Sự bất nhất trong việc sa thải hai người này, kèm theo với quan điểm giải thích “đăng hình chậu rửa chân chỉ là một nhầm lẫn không quan trọng” không thuyết phục được dư luận.

Thứ hai, việc xuất hiện trên đài SBTN và cách thức lý giải của ông về tấm hình ông Đỗ Ngọc Yến là một sai lầm. Nếu muốn giải thích một cách cặn kẽ, tại sao lại không bắt đầu bằng cách sử dụng phương tiện truyền thông nhật báo của mình? Mà lại để cho phóng viên bên ngoài là Đỗ Phủ truy hỏi đến nỗi bị lúng túng như vậy. Để rồi kết quả là một sự trả lời không thuyết phục. Càng làm cho tình hình tồi tệ thêm.

Việc tránh né câu hỏi chính, rồi vòng vo phỏng đoán rằng ông Yến gặp Nguyễn Tấn Dũng với mục đích tìm hiểu cộng sản và tường trình cho Mỹ, chỉ làm cho người nghe càng thắc mắc thêm. Nhưng nặng nhất là lối giải thích phủ nhận giá trị của cố chủ nhiệm Đỗ Ngọc Yến và của tờ Người Việt trong vai trò báo chí của nhiều năm qua.

Thứ ba, lẽ ra ông nên giao nhiệm vụ giải thích đường lối chủ trương báo chí của tờ Người Việt cho Chủ bút Đỗ Bảo Anh, hay một người khác thì tốt hơn. Vì chủ bút là người chịu trách nhiệm về bài vở, quan điểm, chủ trương báo chí. Nay ông lại tự mình ra giải thích một cách lúng túng không thuyết phục, khiến cho dư luận cảm thấy ông là một người yếu kém. Hình ảnh một chủ nhiệm yếu kém tạo sự khó khăn cho tờ Người Việt trong việc lấy lại uy tín cho tờ báo. Ông tự dồn ông vào đường cùng, vì để vực dậy một hình ảnh mới cho tờ Người Việt, đôi khi phải thay thế người lãnh đạo tối cao.

Viên đạn chưa bắn

Tờ Người Việt đang phải đối đầu với một chọn lựa quá khó khăn. Nếu phải giải thích một cách rốt ráo về chủ trương báo chí của mình, cũng như những hành tung, quan điểm của cố chủ nhiệm Đỗ Ngọc Yến, cũng như của những nhân vật lãnh đạo khác, kết quả có thể đưa tới những giá phải trả quá nặng nề.

Ví dụ như, nếu giải thích rằng ông Đỗ Ngọc Yến và tờ Người Việt có một cái nhìn ôn hòa hơn với chính quyền Việt Nam, tờ Người Việt lại mắc tội đã ngụy tạo ra một hình ảnh chống cộng quyết liệt qua nội dung báo chí, và bình luận của mình. Một thái độ không trung thực và lừa dối độc giả. Tất cả những uy tín của tờ Người Việt sẽ bị đổ hết xuống sông, xuống biển.

Ngược lại, tiếp tục khẳng định con đường “chống cộng tới cùng” như ông Phan Huy Đạt đã bày tỏ qua cuộc phỏng vấn của SBTN, sẽ không thuyết phục được độc giả về quá khứ của ông Đỗ Ngọc Yến và của tờ Người Việt.

Còn nếu không làm gì hết, lỳ ra, không giải thích gì thêm nữa, tờ Người Việt sẽ gặp phải trường hợp tương tự như của Mặt Trận Hoàng Cơ Minh, khi nói dối về cái chết của vị lãnh đạo của mình. Đó là sự mất niềm tin sâu sắc của quần chúng, và đưa tới một tình trạng tẩy chay dài hạn. Tờ Người Việt sẽ chết một cái chết từ từ.

Tưởng là bế tắc, nhưng thực ra, vẫn còn một viên đạn chưa được sử dụng, có khả năng cứu nguy được tờ Người Việt vào lúc này, đó là thái độ xác quyết đi theo đường lối báo chí một cách minh bạch và trong sáng.

Giả dụ như, sau khi Phan Huy Đạt và Đỗ Bảo Anh lên chức vị mới, quyết định xóa bàn làm lại. Tạo ra một ủy ban để điều tra cho tận ngọn ngành vụ “chậu rửa chân”, cho tất cả mọi tiếng nói khen chê được lên tiếng, rồi quyết định “thưởng phạt phân minh”. Sai phạm gì trong quá khứ của bất cứ cá nhân lãnh đạo nào hay của tờ Người Việt, đều sẵn sàng mổ xẻ đến cốt lõi và sẵn sàng nhận lỗi.

Sau đó, bày tỏ thái độ rằng từ nay, tờ Người Việt quyết định sẽ đi theo và quyết tâm bảo vệ một đường hướng báo chí mới đúng đắn hơn. Với một cách ứng xử như thế, tờ Người Việt có thể tiếp cận một cách rốt ráo với vấn đề “tấm hình Đỗ Ngọc Yến” hay bất cứ vấn đề nào khác. Với một cách ứng xử như thế, độc giả sẽ cho rằng tờ Người Việt đã làm hết những gì có thể làm được để xứng đáng với lòng tiếp tục tin tưởng của họ. Đi tìm sự thật là cách ứng xử báo chí đúng đắn duy nhất trong bất cứ tình huống nào./.

1 comment:

Anonymous said...

Làm ơn lo thân mình ( VietWeekly) đi ông ÔQUAN HẠ, Chính VietWeekly mới là thật tiến thối lưỡng nan : Chạy về với VC thì sợ đủ thứ,trở về với cộng đồng tỵ nạn hải ngoại thì muối mặt,lầm lầm lủi lủi....thật là loanh quanh mãi trong bát quái trận đồ...còn viên đạn cuối cùng nào thì hãy cố bắn cho hết, nhưng nhớ chừa lại một viên...mà chết theo NV từ từ luôn cho xong.Lúc ấy cộng đồng ta sẽ vui vẽ hơn lên.Mong thay. LQ.